Một chút lan man về "tâm tướng"

Các bài học thuật về môn tướng pháp, danh tính, chữ viết
Trả lời bài viết
Ẩn long cư sỹ
Tam đẳng
Tam đẳng
Bài viết: 518
Tham gia: 16:48, 30/01/10

Một chút lan man về "tâm tướng"

Gửi bài gửi bởi Ẩn long cư sỹ » 14:13, 17/11/13

Ơi đò ơi!
Tôi đi xa, sao đò không chờ?
Để đưa tôi sang sông
Nơi bên bến kia
Có bóng hình người tôi luôn nhớ
Con sông cách ngăn, đời đẩy đưa anh càng xa em…

Nay trở về đây
Đời đẩy đưa, anh lại lỡ chuyến đò
Nên không sang sông
Để mình em âm thầm nhớ mong.

Giờ sang bến kia
Hỏi rằng em đang phiêu bạt nơi đâu?
Nơi đâu xa xăm
Để lòng anh luôn hoài nhớ mong.

Ơi dòng sông
Sao cách ngăn, cho tôi lại lỡ đò
Không cho anh đến với em
Để tình ta luôn hoài cách chia

Ơi Đò ơi!
Đã bao năm anh không về bên Đò
Để Đò hiu quạnh
Từng đêm âm thầm nhớ mong

Ơi Đò ơi!
Cơn gió kia đưa anh về bên Đò
Bên em trong mơ
Để tình ta thôi hoài nhớ mong

Ơi Đò ơi!
Biết giờ em đang ở nơi đâu?




Hỡi anh em cùng chí, cùng bàn, cùng chung tửu lượng! Xét ngày nay mà nghĩ đến các cụ xưa. Ta nay thì uống cà phê, các cụ xưa thì uống trà nhưng cùng bàn chung chuyện thế, chuyện thời, chuyện đời chuyện nước, chuyện “bán nước”, chuyện buôn quan, lan man chuyện nhà ra đến chuyện ngõ, từ chuyện Tứ Trụ cho đến Tử Vi, từ Kinh Thi cho đến Kinh Dịch, từ Bát Tự cho đến Mai Hoa, từ tướng Ma cho đến tướng Phật, rồi lật đật đến Thái Ất Thần Kinh, rồi linh tinh nhiều chuyện nữa! Càng nghĩ ta càng bất bình, liền vỗ bàn đứng dậy vung đao chém chó. Than ôi! Thứ đao mà ta luyện là Phá Thiên Đao Pháp thì chó nào mà sống nổi?
Không giống như các cụ ngày xưa, xưa các cụ chém chó xong là phất cờ khởi nghĩa, tiến thì tranh thiên hạ, lui thì bá chủ sơn lâm. Nhưng xưa khác nay khác, nay vì nông nổi nhất thời nên lỡ vung đao chém chó, chó chết, mà trong tay ta không có cờ thì lấy gì mà phất? Thôi thì đành lòng vậy, cầm lòng vậy! Nhìn chó chết ta lại nghĩ đến bảy món làm lòng mình vô cùng xốn xang, thôi thì cũng đành lòng vậy, cầm lòng vậy!

Sau một thoáng bồi hồi, bất bình cũng đã giảm bớt. Ta ngước nhìn trời len lén thở dài, vì thở mạnh sợ có vị thánh, vị thần nào nghe thấy mà rủ lên thượng giới chơi cờ giải khuây thì thật phiền hà, mà ván cờ đời ta vẫn còn đang chơi dở chưa xong. Không giấu gì anh em, trong lòng ta lúc này chỉ còn đau đáu một mơ ước nho nhỏ, đó là: ta chỉ ước có một bình nguyên bao la nuôi toàn chó, một nông trường bát ngát lá mơ xanh, một đồi trồng riềng chanh sả ớt, một con sông đầy rượu bao quanh, để sáng sáng chiều chiều ngồi bên bụi riềng, ngậm củ sả, nhìn dòng sông rượu, cùng anh em hát điệu dô tá dô tà, rồi ta lại dzô dzô dzô… Anh em ạ! Mơ ước của ta tuy nhỏ nhoi, nhưng muốn trở thành hiện thực thì phải trông chờ vào cơ trời, vận nước và… cả tửu lượng của anh em nữa! Nhưng thôi, bàn chi chuyện xa xôi mơ ước, chúng ta nếu không làm được chín thì cũng phải làm được năm sáu món từ con chó chết, để lai rai mà luận bàn chuyện học thuật, thế sự, văn chương... Chủ đề mà ta tùy hứng khơi mào hôm nay là “nhân tướng”.

Nói đến nhân tướng thì quả thật nói hoài không hết, ta hôm nay chỉ nói đến một khía cạnh của tâm tướng. Người xưa có câu “họa hổ họa bì nan họa cốt, tri nhân tri diện bất tri tâm”, quả thật tìm hiểu những thứ ẩn giấu sâu bên trong mỗi con người thực là khó khăn. Xét trên một khía cạnh nào đấy thì Phương Tây họ có những nghiên cứu sâu, được ứng dụng thành công trong thực tế như: Giáo dục, y tế, quân sự, kinh doanh... đó là bộ môn Tâm Lý. Khía cạnh lúc này tôi muốn nói tới chính là từ ngôn ngữ của tiếng lòng mà ta biết được cuộc đời mỗi con người.

Giai thoại xưa chép rằng: tương truyền Nguyễn Giản Thanh hồi còn hàn vi theo học thầy là thượng thư Đàm Thận Huy. Một lần thầy vừa giảng bài xong thì trời đổ mưa, học trò phải ngồi lại trú không ai về được. Nhân đó ông Huy ra vế đối cho học trò:
"Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách"
(Mưa không phải then khóa mà giữ được khách.)
Giản Thanh đối lại:
"Sắc bất ba đào dị nịch nhân."
(Sắc đẹp không phải sóng gió mà nhấn chìm được người.)
Ông Huy lắng nghe rồi nói:
"-Câu đối tuy hay, nhưng ý không lành."
Nguyễn Chiêu Huấn cũng trong nhóm học trò xin đối:
"Nguyệt hữu loan cung bất xạ nhân."
Ông Huy cười:
"-Đối tuy không sắc sảo, nhưng ý lại lành..."
Sau này Giản Thanh đỗ trạng nguyên thời Lê Uy Mục, nhưng vì mê đắm một cô gái đẹp mà ô danh bại giá. Chiêu Huấn đỗ bảng nhãn, nhưng làm quan yên ổn, cuộc sống thanh thản. Quả là văn tức là người vậy.

Một câu chuyện khác gần đây nói về nữ sĩ Ngân Giang, bà kể: “năm lên 6 tuổi, theo người bác ra sân ga, nhìn những con tàu ra vào ga, buồn quá tôi bỗng thốt lên: Tàu về, rồi tàu lại đi/ Khối vô tình ấy nhớ gì sân ga. Lúc ấy, tôi không tài nào hiểu được vì sao bác tôi lại nắm lấy đôi vai nhỏ bé của tôi nhìn rất lâu, rồi lắc đầu bảo: Sau này cháu tôi lại khổ thôi" Quả thật đời nữ sĩ Ngân Giang truân chuyên chìm nổi đúng như lời người bác đã tiên đoán. Chính “tâm tính sầu muộn, vô sự quả ưu” là nét phá cách, làm cuộc đời bà long đong lận đận.


Nếu chiều nay không có anh, ai sẽ đưa em về
Trời sắp đổ cơn mưa, sao em còn đứng mãi
Hãy nói một lời có phải em giận anh
Có phải em giận anh

Nếu ngày mai xa cách nhau, em chẳng nên âu sầu
Trời sắp đổ mưa ngâu đôi ta chẳng tan vỡ
Dẫu biết tình đầu rất dễ chia lìa nhau
Dễ chìm vào trong bể dâu

Yêu nhau từ độ nào mấy mùa trăng lên cao
Thiết tha trao mối duyên đầu để tình đôi ta bền lâu
Mùa thu lá bay bay thật nhiều
Kỷ niệm càng thương bấy nhiêu

Nếu tình đôi ta dở dang em hãy xem như là
Một giấc ngủ chiêm bao mai sau cũng quên hết
Đôi hướng cuộc đời có lẽ không gặp nhau
Em về kẻo trời mưa mau.

ST: Ngân Giang

[highlight=#ffffff][/highlight]

Ẩn long cư sỹ
Tam đẳng
Tam đẳng
Bài viết: 518
Tham gia: 16:48, 30/01/10

TL: Một chút lan man về "tâm tướng"

Gửi bài gửi bởi Ẩn long cư sỹ » 20:56, 18/11/13

Ta và nàng, kẻ đa tình người lạc bước gặp nhau. Trời về chiều, cuộc nhậu cũng đã tàn, kẻ say, người tỉnh cũng chả còn ai. Nàng vẫn ngồi đấy, vẫn lặng im, nước mắt nàng vẫn chưa thôi rơi... Ta vẫn ngồi đây, vẫn lơ lững nhìn dòng sông, vẫn không rõ mình đang say hay tỉnh... Gió vẫn thổi, trời vẫn lạnh, nhưng có lẽ không lạnh lẽo bằng tâm hồn ta và nàng... Nàng nói nàng vẫn yêu nghề, vẫn yêu tiếng đàn bầu, vẫn yêu những làn điệu chèo... nên nàng lạc bước, tiếng đàn bầu vốn nàng không nên nghe vì nó thê lương, thê lương như cuộc đời nàng vậy. Nàng bảo nàng không biết nên vui hay buồn vì có người tình như ta, một người tình băng giá. Ta vẫn thế, vẫn chỉ biết cười trừ vì từ lâu tâm hồn ta vốn đã chai sạn... Ta bảo thôi để ta gõ phách, nàng hát, hát cho đời bớt khô cằn hiu quạnh... Và nàng hát, hát cho bớt thê lương...


Đường về xóm râm ran tiếng hát
Bến Giang Đình bát ngát nương dâu
Ngư Ông thả lưới buông sào
Con thuyền Chàng ở nơi nào đợi em

Kìa có í i mạn í i thuyền vừa qua bến í Đào í Nguyên
Tiếng trúc giao duyên í i mục đồng hòa nhịp i ái ân
Í một í niềm i í i i ì i i

Chàng này Chàng ơi! ơi ới í hỡi í i Chàng Em về nhà Chàng ì i
Vui canh cửi với tầm tang ,tay Em se nên chỉ ì í thắm Chàng
Bình văn lúc canh dài, tay nâng chén khuyên mời ì i
Chàng khuây giấc ngủ nhấp hương, nhấp hương trà, trà thơm í ì i i

Chàng này Chàng ơi, i i ới hỡi í i Chàng Em xin Chàng đừng ì ì
Lưu luyến i í cảnh í ì giàu sang i, ta riêng vui vui một í i mối tình
thủy chung lúc thanh bần như bông lý trên giàn ì i .
Cành mai trước ngõ mái hiên ,mái hiên nhà ì i nhà tranh í i i ì í i


Chàng này Chàng ơi ! ơi ới í hỡi í i Chàng Em về nhà Chàng ì i
Vui canh i í cửi với tầm tang ,tay Em se nên chỉ ì í thắm Chàng
Bình văn lúc canh dài, tay nâng chén khuyên mời ì i
Chàng khuây giấc ngủ nhấp hương, nhấp hương trà, trà thơm í ì i i

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Luyen-nam-cu ... B0UCO.html" target="_blank

Một thoáng lan man...

Trả lời bài viết

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: 10 khách.