Vũ Trụ Là VĩnH Hằng theo "Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành"

Các bài viết học thuật về môn thiên văn, lịch pháp
Trả lời bài viết
VULONG
Tam đẳng
Tam đẳng
Bài viết: 652
Tham gia: 22:55, 23/12/09

Vũ Trụ Là VĩnH Hằng theo "Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành"

Gửi bài gửi bởi VULONG » 06:23, 12/11/12

Tôi đã sửa và bổ xung thêm nhiều đoạn cho bài viết: "Lỗ Đen với "Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành" " được hoàn thiện và lấy tựa đề mới là "Vũ Trụ Là Vĩnh Hằng theo "Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành"".

Lỗ Đen mới được các nhà Vật Lý tìm ra vào thế kỷ 20 còn “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành“ ra đời trước khái niệm Lỗ Đen ít nhất từ 4 tới 5 nghìn năm. Mọi người đều biết ở cái thời kỳ đó con người của chúng ta còn đang “Ở Trần Đóng Khố“ (hiểu đơn giản nó thuộc “Thời Kỳ Đồ Đá“), vậy mà tại sao họ lại có thể phát minh ra “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành“ và bảng “Nạp Âm 60 năm Giáp Tý“ để dự đoán vận mệnh của con người mà chúng còn tồn tại tới ngày nay? Ngoài dự đoán vận mệnh của con người nó còn có thể giải thích được các hiện tượng xẩy ra trong thế giới tự nhiên của chúng ta như vì sao Mặt Trời và ti tỷ các ngôi sao vẫn còn rực cháy tỏa ánh sáng cho tới ngày nay khi mà thời gian là vô tận, tất nhiên chỉ có thể giải đáp được điều này khi con người tìm ra được Lỗ Đen.

Phải chăng ở “Thời Kỳ Đồ Đá“ đó đã xuất hiện một nền văn minh hơn hẳn nền văn minh của chúng ta bây giờ nhưng đã bị hủy diệt vì một lý do nào đó ? Điều này quá là vô lý bởi vì chúng ta cứ thử tính xem với nền văn minh của chúng ta đã trải qua ít nhất 4 tới 5 nghìn năm mà đến nay vẫn còn không thể hiểu được họ đã dựa vào những nền tảng Khoa Học nào mà có thể phát minh ra “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành“ “Bảng Nạp Âm 60 năm Giáp Tý“. Rõ ràng bề dầy lịch sử phát triển của họ phải kéo dài hơn chúng ta (ít nhất cũng trải dài từ 5 tới 6 nghìn năm chẳng hạn). Vậy mà nếu nền văn minh của chúng ta bị hủy diệt thì sau 6 nghìn năm nữa một nền văn minh mới đang phát triển như của chúng ta ngày nay sẽ phải phát hiện được tàn tích của ti tỷ các thành phố đã từng tồn tại ở khắp mọi châu lục của chúng ta bây giờ. Trong khi mà chúng ta đã tìm được bao nhiêu Thành Phố và các tàn tích của nền văn minh từng tồn tại cách chúng ta 4 tới 5 nghìn năm trước? Tính cho đến giờ thì những cái mà chúng đã tìm thấy tàn tích của một nền văn minh mà chúng ta dự đoán đó chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Điều này quá đủ để cho chúng ta khẳng định rằng những tàn tích để lại đó chỉ là các dấu ấn còn để lại trên hành tinh của chúng ta bởi một sự thăm viếng của những người thuộc một nền văn minh ngoài trái đất mà thôi (nó tương tự như chúng ta đi du lịch thường khắc hay để lại một dấu ấn gì đó tại nơi đó trước khi trở về hay đi tiếp tới các nơi khác).

Từ đây chúng ta có thể hiểu rằng ngày 22/12/2012 là ngày kết thúc bộ lịch của người Maya chỉ là một dấu ấn của họ muốn báo cho chúng ta biết rằng cách đây mấy nghìn năm họ đã biết đúng ngày đó là ngày mà Trái Đất của chúng ta cùng Mặt Trời và tâm của Ngân Hà nằm trên một đường thẳng chứ không phải là ngày tận thế như nhiều người suy đoán (nếu nó là ngày tận thế thì chỉ có thể do con người của chúng ta gây ra mà thôi).

Nếu một ai đó không tin thì cứ thử tự hỏi rằng : Chả nhẽ họ văn minh hơn hẳn chúng ta mà lại không có cách gì để lưu lại cũng như để dạy các tri thức của họ cho các thế hệ sau của họ sao (như sách, vở, băng, đĩa, CD... các phòng thí nghiệm, máy móc, thư viện...), chả nhẽ họ không có thế hệ trẻ mà toàn là các ông già bà lão? Nhưng một số người không biết đặt câu hỏi này mà tin rằng tất cả tri thức của nền văn minh của họ đều được cất dấu trong cái "Máng Lợn" và một số người này đang hy vọng sẽ giải mã được những cái đang tồn tại trong đó (cái máng lợn) để hiểu được khởi nguyên của Vũ Trụ là "Khí tụ thành Hình" như thế nào.

Chúng ta biết Vật Chất bao gồm Năng Lượng và Khối Lượng (kể cả như tinh thần, ý thức, linh hồn… đều thuộc Năng Lượng ). Do vậy mọi Học Thuyết đã xuất hiện trên thế giới từ trước tới nay đều phải phục vụ 2 đối tượng này cho dù chúng được diễn đạt theo một cách khác như “Khí“ tức Năng Lượng và “Hình“ tức Khối Lượng chẳng hạn. Do vậy nếu không có Vật Chất thì Vũ Trụ của chúng ta sẽ trống rỗng, khi đó không có cái gì có thể xác định được Không Gian và Thời Gian đang tồn tại trong cái Vũ Trụ này cả.

Vậy thì Lỗ đen là cái gì mà nó có thể giải thích được vì sao trên bầu trời của chúng ta ngày nay vẫn tồn tại hàng ti tỷ ngôi sao đang rực cháy (như Mặt Trời của chúng ta) khi mà thời gian là vô tận (rõ ràng chúng ta có thể xác định được khoảng bao lâu nữa Mặt Trời sẽ tắt khi hết nhiên liệu để duy trì sự cháy đó). Điều này rõ ràng là phải có ít nhất một nơi nào đó trong Vũ Trụ có khả năng sinh ra các ngôi sao (Mặt Trời) để bù vào sự thiếu hụt này (các ngôi sao đã tắt), vùng đó chính là vùng bên trong các Lỗ Đen đang tồn tại.

Chúng ta thử tìm hiểu Lỗ Đen qua “Bách khoa toàn thư mở Wikipedia“:
Lỗ đen, hay hố đen, là một vùng trong không gian có trường hấp dẫn lớn đến mức lực hấp dẫn của nó không để cho bất cứ một dạng vật chất nào, kể cả ánh sáng thoát ra khỏi mặt biên (chân trời sự kiện) của nó, trừ khả năng thất thoát vật chất khỏi lỗ đen nhờ hiệu ứng đường hầm lượng tử. Vật chất muốn thoát khỏi lỗ đen phải có vận tốc thoát lớn hơn vận tốc ánh sáng trong chân không, mà điều đó không thể xảy ra trong khuôn khổ của lý thuyết tương đối, ở đó vận tốc ánh sáng trong chân không là vận tốc giới hạn lớn nhất có thể đạt được của mọi dạng vật chất“.

Ở đây chúng ta (những người nghiên cứu “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành“) chỉ cần quan tâm tới đoạn đầu:
“Lỗ đen, hay hố đen, là một vùng trong không gian có trường hấp dẫn lớn đến mức lực hấp dẫn của nó không để cho bất cứ một dạng vật chất nào, kể cả ánh sáng thoát ra khỏi mặt biên (chân trời sự kiện) của nó“.

Lỗ Đen chính là một nơi mà “không để cho bất cứ một dạng vật chất nào, kể cả ánh sáng thoát ra khỏi mặt biên của nó“. Câu này có liên quan gì tới câu: “Dương đến cùng cực thì sinh Âm còn Âm đến cùng cực thì sinh Dương“, nó là một trong các tính chất cơ bản của “Học Thuyết Âm Dương“ ? Rõ ràng ở đây có một sự liên quan không thể chối cãi được đó là “không để cho bất cứ một dạng vật chất nào, kể cả ánh sáng thoát ra khỏi mặt biên (chân trời sự kiện) của nó“, tức là mọi dạng Vật Chất, kể cả ánh sáng (Năng Lượng) đều bị hút (tụ) vào tâm của Lỗ Đen. Mà bị Hút hay bị Tụ mãi vào tâm của Lỗ Đen thì trong Lý Học Đông Phương người ta thay từ này bằng từ “đến cùng cực“ và dĩ nhiên là “Khí (Năng Lượng) tụ (đến cùng cực sẽ) thành Hình (Khối Lượng)“. Điều này chứng tỏ vùng bên trong Lỗ Đen thì Năng Lượng tụ thành Khối Lượng, tức Năng Lượng chuyển đổi thành Khối Lượng. Điều này chứng tỏ chỉ có vùng này mới có thể tao ra được “Hạt của Chúa“ mà thôi, còn vùng mà các nhà Vật Lý đang tạo ra trong máy gia tốc hạt lớn LHC nằm bên dưới mặt đất tại biên giới Pháp-Thụy Sĩ chỉ có thể tạo ra vùng mà “Hình tán thành Khí“ như các phản ứng cháy trên Mặt Trời chứ làm sao có thể tạo ra độ Tụ đến cùng cực của Năng Lượng để có thể sinh ra Khối Lượng được.

Ở đây xuất hiện một nghịch lý là trong Lỗ Đen, cứ cho là “Khí“ (Năng Lượng) đã tụ hết thành “Hình“ (Khối Lượng) nhưng “Hình“ (Khối Lượng) lúc này cũng tụ đến cùng cực cơ mà, vậy thì “Hình“ sẽ lại sinh ra “Khí“ hay sao? Điều này là không thể chấp nhận được, vì vậy ở đây ta chỉ có thể chấp nhận được là “Khí“ đã tụ đến cùng cực để thành “Hình“ còn “Hình“ không thể tụ đến cùng cực được nên nó không thể sinh ra “Khí“. Nhưng theo “Học Thuyết Âm Dương“ thì “Dương đến cùng cực sinh Âm còn Âm đến cùng cực thì sinh Dương“, vậy thì từ “cùng cực“ ở đây có thể phải hiểu rộng hơn theo nghĩa bóng chứ không thể hiểu chỉ theo nghĩa đen như chúng ta thường vẫn nghĩ trước đây. Từ “cùng cực“ bây giờ có nghĩa là khi rơi vào trạng thái “cùng cực“ nào đó thì Âm và Dương có thể chuyển hóa cho nhau. Như trên thì “Khí“ đã bị rơi vào vùng “cùng cực“ là sức hút cực mạnh của Lỗ Đen đã biến Năng Lượng “Khí“ thành Khối Lượng “Hình“. Tương tự Khối lượng “Hình“ đã rơi vào vùng “cùng cực“ có nhiệt độ cực cao như phản ứng Nhiệt Hạch trên Mặt Trời nên Mặt Trời đã biến Khối Lượng “Hình“ (tán) thành Năng Lượng “Khí“.

Nhưng ngay từ thời kỳ “Ở Trần Đóng Khố“ người ta đã biết rằng khi đốt củi để sưởi ấm hay nấu chín thức ăn người ta đã biết rằng rõ ràng là củi tức là Hình khi cháy đã tỏa (tán) ra Khí (đó là ánh sáng và hơi nóng). Vậy thì trong một môi trường có nhiệt độ nhỏ hơn nhiều với Mặt Trời mà “Hình“ (tức củi) cũng đã rơi vào vùng “cùng cực“ để tán thành “Khí“ (ánh sáng và hơi nóng). Từ đây chúng ta hiểu thêm là vùng “cùng cực“ đối với Vật Chất (Hình) khác nhau sẽ khác nhau. Còn với các loại Năng Lượng (Khí) khác nhau thì vùng “cùng cực“ của chúng có khác nhau không thì tôi chưa biết.

Chính nhờ có “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành“ mà chúng ta có thể dự đoán rằng Năng Lượng đã chuyển đổi thành Khối Lượng trong Lỗ Đen và không như nhiều nhà Vật Lý trên thế giới tin rằng mọi thông tin khi rơi vào trong Lỗ Đen hay các thông tin mới xuất hiện trong Lỗ Đen sẽ bị mất, tức họ cho rằng các thông tin này không thể biết được vì chúng bị hút mãi vào tâm Lỗ Đen đến một điểm mà họ gọi là điểm Kỳ Dị (tức chúng không thể quay lại được Vũ Trụ của chúng ta). Đặc điểm của điểm Kỳ Dị này họ cho rằng tại nơi đó Không Gian sẽ biến thành Thời Gian còn Thời Gian sẽ biến thành Không Gian…. (quả thực đọc mà thấy nhức hết cả đầu). Nếu như các nhà Vật Lý này biết đến “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành“ thì họ chắc sẽ không có những ý tưởng “Khủng“ đến như vậy.

Nhưng tại sao “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành“ có thể cho chúng ta biết được những cái gì (thông tin) đang diễn ra trong Lỗ Đen. Đó chính là trong thực tế chúng ta chỉ biết có một dạng của Vật Chất là Khối Lượng biến đổi thành Năng Lượng (như phản ứng Nhiệt Hạch (cháy) trên Mặt Trời hay các loại nhiên liệu trên Trái Đất cháy chẳng hạn) chứ chưa bao giờ chúng ta biết đến Năng Lượng có thể biến thành Khối Lượng cả. Vậy thì phản ứng cháy trên Mặt Trời cũng như trên các vì sao rồi sẽ tắt (khi nhiên liệu cung cấp cho phản ứng cháy hết). Vậy mà đến bây giờ trên bầu trời của chúng ta vẫn đang còn tồn tại ti tỷ các ngôi sao đang cháy khi mà thời gian là vô tận. Điều này chứng tỏ trong Vũ Trụ phải có những nơi có thể sinh ra được các vì sao mới thì mới hợp lý. Rõ ràng phản ứng cháy là phản ứng mà “Khối Lượng“ (Hình) biến thành “Năng Lượng“ (Khí) thì dĩ nhiên phải có chiều ngược lại theo đúng “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành““Năng Lượng“ (Khí) cũng phải biến thành “Khối Lượng“ (Hình), vì Âm Dương có thể chuyển hóa cho nhau. Đó chính là các vùng trong Lỗ Đen mà chúng ta đã chứng minh ở trên.

Chúng ta thấy về logic thì chả có một vật nào như Lỗ Đen cứ hút mọi dạng Vật Chất (Năng Lượng và Khối Lượng) mãi mãi cả, nó hút mãi rồi tới lúc Bội Thực (tới hạn) thì nó phải phun ra để trở lại trạng thái Lỗ Đen bình thường của nó (cũng có thể sau khi nổ thì Lỗ Đen này không còn nữa). Những cái mà Lỗ Đen phun ra đó chính là thông tin trong Lỗ Đen mà chúng ta có thể biết được. Một trong các thông tin đó chính là một số Vật Chất khi phun ra có khả năng tụ lại để sinh ra các ngôi sao mới mà ngày nay người ta đã phát hiện ra rất nhiều nơi trong Vũ Trụ đang Đẻ ra các ngôi sao (Mặt Trời). Đó chính là lý do để giải thích vì sao trong Vũ Trụ của chúng ta ngày nay còn tồn tại hàng ti tỷ ngôi sao như vậy.

Vậy thì Vũ Trụ của chúng ta là vĩnh hằng tức nó không có điểm bắt đầu và kết thúc như nhiều người vẫn nghĩ (các nhà Vật Lý thì cho rằng BigBang còn các nhà Mệnh Lý Học Đông Phương thì cho rằng là Thái Cực là khởi nguyên của Vũ Trụ). Thái Cực hay BigBang theo tôi nó chỉ có thể là thời điểm mà Lỗ Đen chuyển thành Lỗ Trắng. Điều này có thể giải thích là bởi vì trình độ hiểu biết về Vũ Trụ thiên văn… của những người “Ở Trần Đóng Khố“ cách đây trên dưới 4 nghìn năm là rất thấp nên khi sao chép lại những tri thức của những vị khách từ một nền văn minh bên ngoài Trái Đất truyền cho chỉ có thể hiểu được theo nghĩa đen của nó mà thôi.

Câu nói chính xác của bà Vanga là: “Một lý thuyết uyên thâm cổ xưa sẽ trở lại với nhân loại“ chứ không phải nó là “Một lý thuyết thống nhất Vũ Trụ“ như một số người Ngộ nhận. Cho nên nếu có một lý thuyết như vậy xuất hiện bây giờ thì nó cũng chỉ giải quyết được những kiến thức đã có của con người lúc này thôi còn sau đó khi Khoa Học phát triển hơn nữa thì cái lý thuyết thống nhất đó rồi sẽ lạc hậu và người ta lại phải bắt tay vào để đi tìm một lý thuyết khác có thể giải quyết được tất cả các tri thức đã biết của con người tại thời điểm đó. Ví dụ như đến bao giờ thì người ta có thể biết hết được bên trong Lỗ Đen sẽ xuất hiện những lực nào ngoài 4 lực mà chúng ta đã biết chẳng hạn…

Một số người cho rằng "Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành" chính là một "Lý Thuyết Thống Nhất Vũ Trụ", tức nó là một lý thuyết có thể giải thích được mọi hiện tượng trong Vũ Trụ của chúng ta. Quả thực đây là một suy luận ngớ ngẩn bởi vì cứ cho đã có một nền văn minh đã từng xuất hiện trên trái đất của chúng ta cách đây 4 tới 5 nghìn năm đi thì họ cũng chỉ văn minh hơn chúng ta tới một mức độ nào đó mà thôi (giống như nền văn minh của chúng ta ngày nay so sánh với "Thời Kỳ Đồ Đá" trước đây của chúng ta chẳng hạn) và cứ cho rằng cách đây 4 tới 5 nghìn năm đã có các vị khách từ một nền văn minh bên ngoài trái đất của chúng ta viếng thăm chúng ta so sánh với nền văn minh của chúng ta ngày nay thì cũng tương tự như vậy chứ làm sao họ đã có thể hiểu hết mọi bí mật của Vũ Trụ. Vậy thì tại sao một số người này lại cho rằng nó là một "Lý Thuyết Thống Nhất Vũ Trụ" là bởi vì với số người này cho rằng Vũ Trụ là cái Không - Thời Gian trong cái "Máng Lợn" (cám, bèo, nước, muối...) ấy mà.

Cứ cho sự suy luận của tôi ở trên là đúng đi thì chúng ta có thể hiểu và thông cảm cho những người "Ở trần Đóng Khố" của chúng ta cách đây 4 tới 5 nghìn năm sẽ ghi lại như thế nào về Lỗ Đen chuyển thành Lỗ Trắng để tạo ra Vũ Trụ vật chất trong đó có các vì sao (Mặt Trời).

1 - Khi Năng Lượng (Khí) trong Vũ Trụ bị hút vào Lỗ Đen chúng sẽ TỤ thành Khối Lượng (Hình) nhưng Khối Lượng trong Vũ Trụ bị hút vào Lỗ Đen chúng cũng bị TỤ nhưng chúng vẫn là Khối Lượng chỉ có mật độ đậm đặc hơn mà thôi chính vì vậy mà trong Lỗ Đen khi đó chỉ có Khối Lượng. Dĩ nhiên người xưa sẽ chỉ có thể hiểu được nghĩa đen của nó là Thái Cực (Vật Chất nhưng đúng ra là Khối Lượng).

2 - Khi Lỗ Đen đạt tới một giới hạn nào đó thì nó không thể Hút thêm được nữa và khi đó nó tuân theo một lực mới nào đó (mà chúng ta chưa biết) đã gây ra sự nổ của Lỗ Đen để tạo thành Lỗ Trắng. Lúc đó Khối Lượng của Lỗ Đen khi nổ đã Phun ra Khối Lượng và Năng Lượng và người xưa ghi lại là Thái Cực sinh Lương Nghi (tức Vật Chất đã tạo ra Khối Lượng và Năng Lượng nhưng thực chất chỉ có Khối Lượng khi nổ tạo ra thêm Năng Lượng).

Nếu sự suy luận của tôi ở đây là đúng thì chúng ta có thể hiểu câu Thái Cực (Vật Chất) không phải sinh ra Lưỡng Nghi (Năng Lượng và Khối Lượng) mà là Thái Cực (Vật Chất) bao gồm Lưỡng Nghi (Năng Lượng và Khối Lượng). Đây chính là cái "Tổ Của Con Chuồn Chuồn" mà mấy nghìn năm nay người ta vẫn đang còn Mê Muội.

VULONG
Tam đẳng
Tam đẳng
Bài viết: 652
Tham gia: 22:55, 23/12/09

TL: Vũ Trụ Là VĩnH Hằng theo "Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành"

Gửi bài gửi bởi VULONG » 07:31, 13/11/12

(Vì ở trang web này không sửa được bài viết khi đã quá thời gian cho phép như bên "Huyền Không Lý Số" "Nhân Trắc Học" nên tôi đăng lại bài viết này khi đã sửa lại thêm.)

Vũ Trụ Là Vĩnh Hằng theo "Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành"

Lỗ Đen mới được các nhà Vật Lý tìm ra vào thế kỷ 20 còn “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành“ ra đời trước khái niệm Lỗ Đen ít nhất từ 4 tới 5 nghìn năm. Mọi người đều biết ở cái thời kỳ đó con người của chúng ta còn đang “Ở Trần Đóng Khố“ (hiểu đơn giản nó thuộc “Thời Kỳ Đồ Đá“), vậy mà tại sao họ lại có thể phát minh ra “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành“ và bảng “Nạp Âm 60 năm Giáp Tý“ để dự đoán vận mệnh của con người mà chúng còn tồn tại tới ngày nay? Ngoài dự đoán vận mệnh của con người nó còn có thể giải thích được các hiện tượng xẩy ra trong thế giới tự nhiên của chúng ta như vì sao Mặt Trời và ti tỷ các ngôi sao vẫn còn rực cháy tỏa ánh sáng cho tới ngày nay khi mà thời gian là vô tận, tất nhiên chỉ có thể giải đáp được điều này khi con người tìm ra được Lỗ Đen.

Phải chăng ở “Thời Kỳ Đồ Đá“ đó đã xuất hiện một nền văn minh hơn hẳn nền văn minh của chúng ta bây giờ nhưng đã bị hủy diệt vì một lý do nào đó ? Điều này quá là vô lý bởi vì chúng ta cứ thử tính xem với nền văn minh của chúng ta đã trải qua ít nhất 4 tới 5 nghìn năm mà đến nay vẫn còn không thể hiểu được họ đã dựa vào những nền tảng Khoa Học nào mà có thể phát minh ra “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành““Bảng Nạp Âm 60 năm Giáp Tý“. Rõ ràng bề dầy lịch sử phát triển của họ phải kéo dài hơn chúng ta (ít nhất cũng trải dài từ 5 tới 6 nghìn năm chẳng hạn). Vậy mà nếu nền văn minh của chúng ta bị hủy diệt thì sau 6 nghìn năm nữa một nền văn minh mới đang phát triển như của chúng ta ngày nay sẽ phải phát hiện được tàn tích của ti tỷ các thành phố đã từng tồn tại ở khắp mọi châu lục của chúng ta bây giờ. Trong khi mà chúng ta đã tìm được bao nhiêu Thành Phố và các tàn tích của nền văn minh từng tồn tại cách chúng ta 4 tới 5 nghìn năm trước? Tính cho đến giờ thì những cái mà chúng đã tìm thấy tàn tích của một nền văn minh mà chúng ta dự đoán đó chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Điều này quá đủ để cho chúng ta khẳng định rằng những tàn tích để lại đó chỉ là các dấu ấn còn để lại trên hành tinh của chúng ta bởi một sự thăm viếng của những người thuộc một nền văn minh ngoài trái đất mà thôi (nó tương tự như chúng ta đi du lịch thường khắc hay để lại một dấu ấn gì đó tại nơi đó trước khi trở về hay đi tiếp tới các nơi khác).

Từ đây chúng ta có thể hiểu rằng ngày 22/12/2012 là ngày kết thúc bộ lịch của người Maya chỉ là một dấu ấn của họ muốn báo cho chúng ta biết rằng cách đây mấy nghìn năm họ đã biết đúng ngày đó là ngày mà Trái Đất của chúng ta cùng Mặt Trời và tâm của Ngân Hà nằm trên một đường thẳng chứ không phải là ngày tận thế như nhiều người suy đoán (nếu nó là ngày tận thế thì chỉ có thể do con người của chúng ta gây ra mà thôi).

Nếu một ai đó không tin thì cứ thử tự hỏi rằng : Chả nhẽ họ văn minh hơn hẳn chúng ta mà lại không có cách gì để lưu lại cũng như để dạy các tri thức của họ cho các thế hệ trẻ của họ sao (như sách, vở, băng, đĩa, CD... các phòng thí nghiệm, máy móc, thư viện...), chả nhẽ họ không có thế hệ trẻ mà toàn là các ông già bà lão? (cứ cho rằng họ đã đạt tới mức độ truyền tri thức bằng cách "Bơm Tri Thức thẳng vào não..." thì họ vẫn phải có khoảng thời gian phát triển như của chúng ta ngày nay chứ). Nhưng một số người không biết đặt câu hỏi này và lại càng không thể trả lời nổi các câu hỏi này mà tin rằng tất cả tri thức của nền văn minh của họ đều được cất dấu trong cái "Máng Lợn" và một số người này đang hy vọng sẽ giải mã được những cái đang tồn tại trong đó (cái máng lợn) để hiểu được khởi nguyên của Vũ Trụ là "Khí tụ thành Hình" như thế nào.

Chúng ta biết Vật Chất bao gồm Năng Lượng và Khối Lượng (kể cả như tinh thần, ý thức, linh hồn… đều thuộc Năng Lượng ). Do vậy mọi Học Thuyết đã xuất hiện trên thế giới từ trước tới nay đều phải phục vụ 2 đối tượng này cho dù chúng được diễn đạt theo một cách khác như “Khí“ tức Năng Lượng“Hình“ tức Khối Lượng chẳng hạn. Do vậy nếu không có Vật Chất thì Vũ Trụ của chúng ta sẽ trống rỗng, khi đó không có cái gì có thể xác định được Không Gian và Thời Gian đang tồn tại trong cái Vũ Trụ này cả.

Vậy thì Lỗ đen là cái gì mà nó có thể giải thích được vì sao trên bầu trời của chúng ta ngày nay vẫn tồn tại hàng ti tỷ ngôi sao đang rực cháy (như Mặt Trời của chúng ta) khi mà thời gian là vô tận (rõ ràng chúng ta có thể xác định được khoảng bao lâu nữa Mặt Trời sẽ tắt khi hết nhiên liệu để duy trì sự cháy đó). Điều này rõ ràng là phải có ít nhất một nơi nào đó trong Vũ Trụ có khả năng sinh ra các ngôi sao (Mặt Trời) để bù vào sự thiếu hụt này (các ngôi sao đã tắt), vùng đó chính là vùng bên trong các Lỗ Đen đang tồn tại.

Chúng ta thử tìm hiểu Lỗ Đen qua “Bách khoa toàn thư mở Wikipedia“:
Lỗ đen, hay hố đen, là một vùng trong không gian có trường hấp dẫn lớn đến mức lực hấp dẫn của nó không để cho bất cứ một dạng vật chất nào, kể cả ánh sáng thoát ra khỏi mặt biên (chân trời sự kiện) của nó, trừ khả năng thất thoát vật chất khỏi lỗ đen nhờ hiệu ứng đường hầm lượng tử. Vật chất muốn thoát khỏi lỗ đen phải có vận tốc thoát lớn hơn vận tốc ánh sáng trong chân không, mà điều đó không thể xảy ra trong khuôn khổ của lý thuyết tương đối, ở đó vận tốc ánh sáng trong chân không là vận tốc giới hạn lớn nhất có thể đạt được của mọi dạng vật chất“.

Ở đây chúng ta (những người nghiên cứu “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành“) chỉ cần quan tâm tới đoạn đầu:
“Lỗ đen, hay hố đen, là một vùng trong không gian có trường hấp dẫn lớn đến mức lực hấp dẫn của nó không để cho bất cứ một dạng vật chất nào, kể cả ánh sáng thoát ra khỏi mặt biên (chân trời sự kiện) của nó“.

Lỗ Đen chính là một nơi mà “không để cho bất cứ một dạng vật chất nào, kể cả ánh sáng thoát ra khỏi mặt biên của nó“. Câu này có liên quan gì tới câu: “Dương đến cùng cực thì sinh Âm còn Âm đến cùng cực thì sinh Dương“, nó là một trong các tính chất cơ bản của “Học Thuyết Âm Dương“ ? Rõ ràng ở đây có một sự liên quan không thể chối cãi được đó là “không để cho bất cứ một dạng vật chất nào, kể cả ánh sáng thoát ra khỏi mặt biên (chân trời sự kiện) của nó“, tức là mọi dạng Vật Chất, kể cả ánh sáng (Năng Lượng) đều bị hút (tụ) vào tâm của Lỗ Đen. Mà bị Hút hay bị Tụ mãi vào tâm của Lỗ Đen thì trong Lý Học Đông Phương người ta thay từ này bằng từ “đến cùng cực“ và dĩ nhiên là “Khí (Năng Lượng) tụ (đến cùng cực sẽ) thành Hình (Khối Lượng)“. Điều này chứng tỏ vùng bên trong Lỗ Đen thì Năng Lượng tụ thành Khối Lượng, tức Năng Lượng chuyển đổi thành Khối Lượng. Điều này chứng tỏ chỉ có vùng này mới có thể tao ra được “Hạt của Chúa“ mà thôi, còn vùng mà các nhà Vật Lý đang tạo ra trong máy gia tốc hạt lớn LHC nằm bên dưới mặt đất tại biên giới Pháp-Thụy Sĩ chỉ có thể tạo ra vùng mà “Hình tán thành Khí“ như các phản ứng cháy trên Mặt Trời chứ làm sao có thể tạo ra độ Tụ đến cùng cực của Năng Lượng để có thể sinh ra Khối Lượng được.

Ở đây xuất hiện một nghịch lý là trong Lỗ Đen, cứ cho là “Khí“ (Năng Lượng) đã tụ hết thành “Hình“ (Khối Lượng) - (nói chính xác thì cho dù Năng Lượng đã bị hút vào trong Lỗ Đen rồi nhưng nó phải bị hút vào tâm của Lỗ Đen tới một mức độ nào đó thì mới có thể chuyển thành Khối Lượng - điều này phụ thuộc vào độ lớn của từng Lỗ Đen. Cho nên trong Lỗ Đen vẫn tồn tại 2 dạng Năng Lượng và Khối Lượng) nhưng “Hình“ (Khối Lượng) lúc này cũng tụ đến cùng cực cơ mà, vậy thì “Hình“ sẽ lại sinh ra “Khí“ hay sao? Điều này là không thể chấp nhận được, vì vậy ở đây ta chỉ có thể chấp nhận được là “Khí“ đã tụ đến cùng cực để thành “Hình“ còn “Hình“ không thể tụ đến cùng cực được nên nó không thể sinh ra “Khí“. Nhưng theo “Học Thuyết Âm Dương“ thì “Dương đến cùng cực sinh Âm còn Âm đến cùng cực thì sinh Dương“, vậy thì từ “cùng cực“ ở đây có thể phải hiểu rộng hơn theo nghĩa bóng chứ không thể hiểu chỉ theo nghĩa đen như chúng ta thường vẫn nghĩ trước đây. Từ “cùng cực“ bây giờ có nghĩa là khi rơi vào trạng thái “cùng cực“ nào đó thì Âm và Dương có thể chuyển hóa cho nhau. Như trên thì “Khí“ đã bị rơi vào vùng “cùng cực“ là sức hút cực mạnh của Lỗ Đen đã biến Năng Lượng “Khí“ thành Khối Lượng “Hình“. Tương tự Khối lượng “Hình“ đã rơi vào vùng “cùng cực“ có nhiệt độ cực cao như phản ứng Nhiệt Hạch trên Mặt Trời nên Mặt Trời đã biến Khối Lượng “Hình“ (tán) thành Năng Lượng “Khí“.

Nhưng ngay từ thời kỳ “Ở Trần Đóng Khố“ người ta đã biết rằng khi đốt củi để sưởi ấm hay nấu chín thức ăn người ta đã biết rằng rõ ràng là củi tức là Hình khi cháy đã tỏa (tán) ra Khí (đó là ánh sáng và hơi nóng). Vậy thì trong một môi trường có nhiệt độ nhỏ hơn nhiều với Mặt Trời mà “Hình“ (tức củi) cũng đã rơi vào vùng “cùng cực“ để tán thành “Khí“ (ánh sáng và hơi nóng). Từ đây chúng ta hiểu thêm là vùng “cùng cực“ đối với Vật Chất (Hình) khác nhau sẽ khác nhau. Còn với các loại Năng Lượng (Khí) khác nhau thì vùng “cùng cực“ của chúng có khác nhau không thì tôi chưa biết.

Chính nhờ có “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành“ mà chúng ta có thể dự đoán rằng Năng Lượng đã chuyển đổi thành Khối Lượng trong Lỗ Đen và không như nhiều nhà Vật Lý trên thế giới tin rằng mọi thông tin khi rơi vào trong Lỗ Đen hay các thông tin mới xuất hiện trong Lỗ Đen sẽ bị mất, tức họ cho rằng các thông tin này không thể biết được vì chúng bị hút mãi vào tâm Lỗ Đen đến một điểm mà họ gọi là điểm Kỳ Dị (tức chúng không thể quay lại được Vũ Trụ của chúng ta). Đặc điểm của điểm Kỳ Dị này họ cho rằng tại nơi đó Không Gian sẽ biến thành Thời Gian còn Thời Gian sẽ biến thành Không Gian…. (quả thực đọc mà thấy nhức hết cả đầu). Nếu như các nhà Vật Lý này biết đến “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành“ thì họ chắc sẽ không có những ý tưởng “Khủng“ đến như vậy.

Nhưng tại sao “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành“ có thể cho chúng ta biết được những cái gì (thông tin) đang diễn ra trong Lỗ Đen. Đó chính là trong thực tế chúng ta chỉ biết có một dạng của Vật Chất là Khối Lượng biến đổi thành Năng Lượng (như phản ứng Nhiệt Hạch (cháy) trên Mặt Trời hay các loại nhiên liệu trên Trái Đất cháy chẳng hạn) chứ chưa bao giờ chúng ta biết đến Năng Lượng có thể biến thành Khối Lượng cả. Vậy thì phản ứng cháy trên Mặt Trời cũng như trên các vì sao rồi sẽ tắt (khi nhiên liệu cung cấp cho phản ứng cháy hết). Vậy mà đến bây giờ trên bầu trời của chúng ta vẫn đang còn tồn tại ti tỷ các ngôi sao đang cháy khi mà thời gian là vô tận. Điều này chứng tỏ trong Vũ Trụ phải có những nơi có thể sinh ra được các vì sao mới thì mới hợp lý. Rõ ràng phản ứng cháy là phản ứng mà “Khối Lượng“ (Hình) biến thành “Năng Lượng“ (Khí) thì dĩ nhiên phải có chiều ngược lại theo đúng “Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành““Năng Lượng“ (Khí) cũng phải biến thành “Khối Lượng“ (Hình), vì Âm Dương có thể chuyển hóa cho nhau. Đó chính là các vùng trong Lỗ Đen mà chúng ta đã chứng minh ở trên.

Chúng ta thấy về logic thì chả có một vật nào như Lỗ Đen cứ hút mọi dạng Vật Chất (Năng Lượng và Khối Lượng) mãi mãi cả, nó hút mãi rồi tới lúc Bội Thực (tới hạn) thì nó phải phun ra để trở lại trạng thái Lỗ Đen bình thường của nó (cũng có thể sau khi nổ thì Lỗ Đen này không còn nữa?). Những cái mà Lỗ Đen phun ra đó chính là thông tin trong Lỗ Đen mà chúng ta có thể biết được. Một trong các thông tin đó chính là một số Vật Chất khi phun ra có khả năng tụ lại để sinh ra các ngôi sao mới mà ngày nay người ta đã phát hiện ra rất nhiều nơi trong Vũ Trụ đang Đẻ ra các ngôi sao (Mặt Trời). Đó chính là lý do để giải thích vì sao trong Vũ Trụ của chúng ta ngày nay còn tồn tại hàng ti tỷ ngôi sao như vậy.

Vậy thì Vũ Trụ của chúng ta là vĩnh hằng tức nó không có điểm bắt đầu và kết thúc như nhiều người vẫn nghĩ (các nhà Vật Lý thì cho rằng BigBang còn các nhà Mệnh Lý Học Đông Phương thì cho rằng Thái Cực là khởi nguyên của Vũ Trụ). Thái Cực hay BigBang theo tôi nó chỉ có thể là thời điểm mà Lỗ Đen chuyển thành Lỗ Trắng. Điều này có thể giải thích là bởi vì trình độ hiểu biết về Vũ Trụ thiên văn… của những người “Ở Trần Đóng Khố“ cách đây trên dưới 4 nghìn năm là rất thấp nên khi sao chép lại những tri thức của những vị khách từ một nền văn minh bên ngoài Trái Đất truyền cho chỉ có thể hiểu được theo nghĩa đen của nó mà thôi.

Câu nói chính xác của bà Vanga là: “Một lý thuyết uyên thâm cổ xưa sẽ trở lại với nhân loại“ chứ không phải nó là “Một lý thuyết thống nhất Vũ Trụ“ như một số người Ngộ nhận. Cho nên nếu có một lý thuyết như vậy xuất hiện bây giờ thì nó cũng chỉ giải quyết được những kiến thức đã có của con người lúc này thôi còn sau đó khi Khoa Học phát triển hơn nữa thì cái lý thuyết thống nhất đó rồi sẽ lạc hậu và người ta lại phải bắt tay vào để đi tìm một lý thuyết khác có thể giải quyết được tất cả các tri thức đã biết của con người tại thời điểm đó. Ví dụ như đến bao giờ thì người ta có thể biết hết được bên trong Lỗ Đen sẽ xuất hiện những lực nào ngoài 4 lực mà chúng ta đã biết chẳng hạn…

Một số người cho rằng "Học Thuyết Âm Dương Ngũ Hành" chính là một "Lý Thuyết Thống Nhất Vũ Trụ", tức nó là một lý thuyết có thể giải thích được mọi hiện tượng trong Vũ Trụ của chúng ta. Quả thực đây là một suy luận ngớ ngẩn bởi vì cứ cho đã có một nền văn minh đã từng xuất hiện trên trái đất của chúng ta cách đây 4 tới 5 nghìn năm đi thì họ cũng chỉ văn minh hơn chúng ta tới một mức độ nào đó mà thôi (giống như nền văn minh của chúng ta ngày nay so sánh với "Thời Kỳ Đồ Đá" trước đây của chúng ta chẳng hạn) chứ làm sao họ đã có thể hiểu hết mọi bí mật của Vũ Trụ. Vậy thì tại sao một số người này lại cho rằng nó là một "Lý Thuyết Thống Nhất Vũ Trụ" là bởi vì với số người này cho rằng Vũ Trụ là cái Không - Thời Gian trong cái "Máng Lợn" (cám, bèo, nước, muối...) ấy mà.

Cứ cho sự suy luận của tôi ở trên là đúng đi thì chúng ta có thể hiểu và thông cảm cho những người "Ở trần Đóng Khố" của chúng ta cách đây 4 tới 5 nghìn năm sẽ ghi lại như thế nào về Lỗ Đen chuyển thành Lỗ Trắng để tạo ra Vũ Trụ vật chất trong đó có các vì sao (Mặt Trời).

1 - Khi Năng Lượng (Khí) trong Vũ Trụ bị hút vào Lỗ Đen chúng sẽ TỤ thành Khối Lượng (Hình) nhưng Khối Lượng trong Vũ Trụ bị hút vào Lỗ Đen chúng cũng bị TỤ nhưng chúng vẫn là Khối Lượng chỉ có mật độ đậm đặc hơn mà thôi chính vì vậy mà trong Lỗ Đen vẫn tồn tại 2 dạng: Năng Lượng (chỉ có ở vòng ngoài - như đã giải thích ở trên) và Khối Lượng. Dĩ nhiên người xưa sẽ chỉ có thể hiểu được nghĩa đen của nó là Thái Cực (tức Vật Chất - bao gồm Khối Lượng và Năng Lượng).

2 - Khi Lỗ Đen đạt tới một giới hạn nào đó thì nó không thể Hút thêm được nữa và khi đó nó tuân theo một lực mới nào đó (mà chúng ta chưa biết) đã gây ra sự nổ của Lỗ Đen để tạo thành Lỗ Trắng. Lúc đó Vật Chất (gồm Khối Lượng và Năng Lượng) của Lỗ Đen khi nổ đã phun ra Khối Lượng và Năng Lượngngười xưa ghi lại là Thái Cực sinh Lương Nghi (tức Vật Chất đã tạo ra Khối Lượng và Năng Lượng).

Nếu sự suy luận của tôi ở đây là đúng thì chúng ta có thể hiểu câu Thái Cực (Vật Chất) không phải sinh ra Lưỡng Nghi (Năng Lượng và Khối Lượng) mà là Thái Cực (Vật Chất) bao gồm Lưỡng Nghi (Năng Lượng và Khối Lượng). Đây chính là cái "Tổ Của Con Chuồn Chuồn" mà mấy nghìn năm nay người ta vẫn đang còn Mê Muội.

Chính sự Mê Muội này mà người ta không thể trả lời được câu hỏi: "Cái gì sinh ra Thái Cực" hay "Trước Thái Cực là cái gì?".

Trả lời bài viết

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: 00 khách.